1. Đặc điểm của bệnh
Bệnh Dịch tả lợn Châu Phi (DTLCP) là một bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do vi rút có sức đề kháng cao trong môi trường gây ra. Bệnh có đặc điểm lây lan nhanh trên loài lợn, ở tất cả các loại lợn (kể cả lợn hoang, lợn rừng) với tỷ lệ chết cao, lên đến 100%, gây thiệt hại nặng nề về kinh tế.
Bệnh này chỉ xuất hiện trên loài lợn, không gây bệnh cho các loài động vật khác và không lây sang người. Bệnh lây chủ yếu trực tiếp từ lợn mắc bệnh sang lợn khỏe mạnh thông qua việc tiếp xúc trực tiếp với máu, dịch nhầy của lợn bệnh và có thể lây lan gián tiếp qua thức ăn thừa dùng để chăn nuôi, phương tiện, dụng cụ, quần áo có chứa chất mang vi rút. Lợn khỏi bệnh có khả năng mang vi rút trong thời gian dài, có thể là vật chủ mang trùng suốt đời, do vậy khó có thể loại trừ được bệnh nếu để xảy ra bệnh dịch tả lợn châu phi.
Hóa chất để diệt vi rút dịch tả lợn châu phi bao gồm: Benkocid, ether, chloroform và hợp chất iodine
2. Dấu hiệu nhận biết:
- Lợn sốt cao (40,5 - 42°C); không ăn, lười vận động, ủ rũ, nằm chồng đống, lợn có biểu hiện đau vùng bụng, lưng cong, di chuyển bất thường, một số vùng da trắng chuyển sang màu đỏ, đặc biệt là ở vành tai, đuôi, cẳng chân, da phần dưới vùng ngực và bụng, có thể có màu sẫm xanh tím. Trong 1 - 2 ngày trước khi con vật chết, có triệu chứng thần kinh, di chuyển không vững, nhịp tim nhanh, thở gấp, khó thở hoặc có bọt lẫn máu ở mũi, viêm mắt, nôn mửa, tiêu chảy đôi khi lẫn máu hoặc có thể táo bón, phân cứng đóng viên có kích thước nhỏ, có chất nhầy và máu.
3. Cách phòng tránh
Để bảo bảo an toàn cho sức khỏe và tránh được nguy cơ ngộ độc thực phẩm bệnh chúng ta cần:
- Chỉ mua thịt có nguồn gốc rõ ràng, đã kiểm dịch
- Nấu chín kỹ (trên 70°C)
- Không sử dụng thịt có mùi lạ, màu sắc bất thường